Font Size

Profile

Layout

Direction

Menu Style

Cpanel

Đầy Đặn Yêu Thương

Thư gửi mẹ

HỌC MỖI NGÀY. Bài văn dưới đây là của Nguyễn Trung Hiếu học sinh trường Amsterdam, Hà Nội.

Thư gửi mẹ.

Mẹ thân yêu của con !

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Đứa con ngốc nghếch của mẹ

Source: http://hocmoingay.blogspot.com/2011/11/thu-gui-me-cua-mot-hoc-sinh.html

FOODCROPS. DẠY VÀ HỌC

Hành trình

FOODCROPS.  Ta lần vào bóng đêm sâu thẳm, bước từng bước dò giẫm hướng vào cái thế giới vô hình chẳng thấy lối. Một quyết định sai lầm có thể ném ta vào cái vực thẳm không đáy. Tình yêu sự nghiệp của mỗi con người là đâu nếu chẳng hay lối thoát không còn. Định mệnh đã cho ta một cuộc đời, chỉ cần chúng ta yêu cuộc đời như chính nó đã yêu ta thì ta đã là ta trong định mệnh.

alt

Ngày nọ, bố và cậu con trai ngồi nghỉ ngơi dưới một tán cây cổ thụ giữa đồng cỏ xanh mát. Bỗng, cậu con trai hỏi bố:
- Thưa bố, có một điều mà con rất băn khoăn, làm sao để tìm được một người bạn tâm giao của mình?
Người bố, sau một vài giây im lặng, đáp:
- Câu hỏi này vừa dễ, vừa khó trả lời đấy con trai.
Cậu con trai rất lúng túng khi nghe bố nói vậy. Ông bố tiếp:
- Hãy nhìn, trước mắt con là một cánh đồng cỏ. Con hãy đứng dậy và đi thẳng, không được quay đầu lại, nhớ rằng chỉ được đi thẳng về phía trước. Trên đường đi, con hãy chọn một cây cỏ mà con cho là đẹp nhất và mang về đây cho bố. Con chỉ được chọn một cây thôi đấy!
Cậu con trai đứng dậy và đi thẳng về phía cánh đồng cỏ, vài phút sau, cậu quay lại...
- Sao bố chẳng thấy ngọn cỏ nào trên tay con vậy?
Cậu bé giải thích:
- Trên đường đi, con tìm thấy vài ngọn cỏ đẹp, nhưng con nghĩ rằng có thể tìm thấy một vài ngọn cỏ nào đó đẹp hơn, vì vậy mà con đã không chọn chúng. Chỉ khi đã đi đến cuối cánh đồng, con mới nhận ra mình vẫn chưa chọn được ngọn cỏ nào.
Nghe xong những gì cậu bé nói, người bố mỉm cười trả lời:
- Đó chính là những gì sẽ xảy ra trong hành trình đi tìm một nửa của con đấy!

Source: Nguồn tài liệu sưu tầm

FOODCROPS. CÂY LƯƠNG THỰC

Câu chuyện bên bàn cờ

HỌC MỖI NGÀY. Lão Hâm vừa kể chuyện ông dạy cháu "Câu chuyện bên bàn cờ " . Thời buổi này lão dạy trẻ con mà chẳng dạy chuyện ăn, chuyện chơi, chuyện phấn đấu mà lại dạy: "Mọi con người trong xã hội cũng đều có giá trị và đều được tôn trọng như nhau." Và "chẳng thà làm con tốt mà gỗ cứng còn hơn làm con tướng mà gỗ mọt!". Thật chẳng đúng bài bản tý nào cả. Dạy thế  thì thật hỏng. Đúng là Hâm thật. Hâm nặng!

alt

CÂU CHUYỆN BÊN BÀN CỜ
Phan Chí Thắng

Cu Bi ngày một mê cờ tướng. Hở ra một chút là cu cậu gạ gẫm ông đánh cờ. Bi đang nhăn trán suy nghĩ vì gặp nước bí thì cu em mới hai tuổi rưỡi chạy đến xin chơi chung: - Anh cho em một miếng! Cu Tý chỉ biết nói câu xin ăn, chưa biết xin cái khác nên hễ xin gì nó cũng “Cho em một miếng” như thế. Cy Bi đang tập trung vào việc gỡ bí, gạt em sang một bên. Cu Tý bèn nổi máu côn đồ, chộp lấy một quân cờ, chạy vụt đi, ném quân cờ qua cửa sổ. Cu Bi tức lắm nhưng không dám đánh em, ngồi khóc rưng rức. Cu Tý liếc mắt không thấy ông ngoại bênh mình, biết lỗi, sợ sẽ bị người lớn đánh, cũng khóc oà lên, gào to hơn cả cu Bi. Lão Hâm thấy hai cháu khóc, buồn cười quá, ngồi cười. Bà chạy vào quát: - Ông làm gì để các cháu khóc rồi ngồi cười một mình? Bà ngoại ôm Tý vào lòng, dỗ nó nín. Lão Hâm cũng chạy đến nựng cu Tý. Cu Tý giận ông không bênh mình, bèn vẫy vẫy tay: “Bai bai ông ngoại!”. Đó là cách nó đuổi ông đi chỗ khác. Lão Hâm vẫn cứ bám theo hai bà cháu, bảo có ai làm gì đâu mà con khóc. Cu Tý: “Chúc ông ngoại ngủ ngon!”, ý là ông im đi, đừng nói nữa! Lão Hâm quay lại ôm Bi vỗ về: - Thằng Tý nó ném có mỗi mẩu gỗ thôi mà, con tiếc làm gì, để ông chạy ra sân tìm cái mẩu gỗ ấy cho. Nín đi nào, cháu yêu! Cu Bi làu làu: - Quân cờ của người ta mà ông bảo chỉ là mẩu gỗ. Để con đập vỡ đèn xe máy của ông rồi bảo đó chỉ là miếng nhựa xem ông có tức không? Lão Hâm ra sân, một lúc sau tìm thấy con cờ mang vào cho Bi: - Thôi con đừng đập vỡ đèn xe của ông nữa nhé! Thằng bé bật cười. Đúng là trẻ con, khóc đó cười đó. Lão Hâm nhường cho cu Bi thắng ván cờ, coi như đền bù phần nước mắt nó đã bỏ ra. Thắng trận, cu Bi chia sẻ quan điểm với ông ngoại: - Đúng là mỗi quân cờ chỉ là một mẩu gỗ, ông nhỉ? Lão Hâm tranh thủ dạy cháu: - Cháu có thấy là 32 quân, quân nào cũng to và nặng bằng nhau? Quân này được vẽ lên chữ “Tướng” thì nó là tướng, quân kia bị bôi lên chữ “Tốt” thì nó là tốt. Khác nhau ở cái chức vụ, còn thì đều là mẩu gỗ như nhau hết? Cu Bi trầm ngâm suy nghĩ, so sánh ông tổ trưởng dân phố và bố nó. Tạm coi là họ như nhau, nhưng nó vẫn nghĩ là bố nó giỏi hơn và đẹp trai hơn ông tổ trưởng dân phố. Ở phòng bên cạnh, bà ngoại nghe hai ông cháu nói chuyện, vội chạy sang, lại quát: - Ơ hay nhỉ? Ông không dạy cháu chịu khó học hành tu dưỡng phấn đấu, có bằng cấp cao, có vị trí xứng đáng để đóng góp cho đời, vinh hạnh cho gia đình mà lại dạy cháu “tướng” với “tốt” đều là cá mè một lứa?! Lão Hâm cãi: - Tôi chưa kịp nói đến phần sau thì bà đã vội chen ngang. Tôi định nói là mọi quân cờ đều như nhau, mọi con người trong xã hội cũng đều có giá trị và đều được tôn trọng như nhau. Và tôi còn định nói tiếp nữa là ta chẳng thà làm con tốt mà gỗ cứng còn hơn làm con tướng mà gỗ mọt! Việc đầu tiên con người phải làm là phấn đấu để mình luôn là một mẩu gỗ cứng chứ không phải cố bôi lên mình chữ “Tướng” hay chữ “Sỹ”. Mụ vợ suỵt một cái rõ to: - Thế thì được, tôi nhất trí là làm con gì cũng được, chỉ xin không hâm.

Source: http://hocmoingay.blogspot.com/2011/01/lao-ham-cau-chuyen-ben-ban-co.html

 FOOD CROPS. DẠY VÀ HỌC

Một câu chuyện cảm động

DẠY VÀ HỌC "Người lái taxi và bà cụ " là câu chuyện song ngữ cảm động do Hiệu Minh giới thiệu. Anh khiêm tốn mong có người dịch tiếng Anh chuyên nghiệp hiệu đính để có bản dịch tốt hơn. Riêng tôi đã thấy câu chuyện thật tuyệt vời và Hiệu Minh dịch hay, sát nghĩa với một ngôn ngữ Việt trong sáng. Thật là một nét đẹp văn hóa  và bài học song ngữ đối chiếu đáng đọc. Hiệu Minh  là một cây bút trẻ tài năng trên Việt Nam Net, Tiền Phong  với nhiều bài viết hay. Xin chúc mừng anh và mời các bạn cùng đọc ...
alt
Hai mươi năm trước đây tôi từng là lái xe tắc xi để kiếm sống.

Khi tôi tới lúc 2:30 đêm, tòa nhà tối mịt mùng, trừ vài ngọn đèn le lói bên cửa sổ ở phòng trệt. Trong những tình cảnh như thế, nhiều lái xe chỉ nhấn còi lấy lệ, chờ một phút rồi bỏ đi.

Nhưng tôi từng chứng kiến rất nhiều người ở hoàn cảnh khó khăn, phải phụ thuộc vào taxi như một phương tiện đi lại.

Trừ phi cảm thấy chuyện chẳng lành, tôi luôn đi vào tận cửa. Người khách này có thể cần sự giúp đỡ, tôi tự nhủ. Vì thế tôi tới gõ cửa. “Xin chờ cho một phút”, một giọng cụ bà cất lên yếu ớt.

Tôi nghe thấy có gì đang kéo lê trên sàn. Sau một khoảng khá lâu, cửa được mở ra. Một bà cụ nhỏ nhắn ở độ tuổi 80 đang đứng trước mặt. Cụ mang bộ đồ mầu mè, mũ vành rộng với những hoa văn, như một người trong phim thời những năm 1940. Cạnh bà là một chiếc va li nilon nhỏ.

Căn hộ dường như không có ai ở lâu lắm rồi. Đồ đạc được phủ bẳng vải. Không có đồng hồ treo tường, không có trang trí hay đồ dùng lặt vặt trong bếp. Trong góc là một hộp đựng ảnh và cốc chén. “Anh làm ơn đưa giùm vali ra xe được không?”, bà nói.

Tôi đưa chiếc va li ra xe và quay lại giúp bà. Cụ khoác tay tôi và chúng tôi đi chầm chậm tới cửa xe. Bà liên tục cảm ơn vì lòng tốt bụng. “Chẳng có gì cả, thưa bà”, tôi nói với cụ. “Tôi chỉ muốn đối xử với hành khách của mình như tôi muốn mẹ tôi được đối xử như thế”. “Thật là một chàng trai tốt bụng”, bà thốt lên.

Khi chúng tôi vào xe, bà đưa địa chỉ nơi cần đến và nói “Anh có thể đưa tôi đi quanh khu phố cổ một chút”. “Không nhất thiết phải đi đường ngắn nhất”, tôi nhanh nhẩu trả lời. “Tôi không ngại, vì tôi không vội lắm. Tôi đang trên đường đi tới nhà tế bần (dành cho người già cả).

Qua gương chiếu hậu, tôi thấy mắt bà lấp lánh niềm vui. “Tôi chẳng còn ai thân thuộc trong gia đình”, bà nói tiếp, “Bác sỹ nói, tôi chẳng còn sống được lâu nữa”.

Tôi lẳng lặng với tay và tắt đồng hồ đo cây số. “Bà muốn đi đường nào đây?”, tôi hỏi.

Trong hai tiếng, chúng tôi đi lặng lẽ trong phố. Bà chỉ cho tôi tòa nhà, bà từng làm người điểu khiển thang máy.

Chúng tôi đi vòng quanh khu lân cận mà cụ từng sống với chồng khi họ mới cưới nhau. Rồi chỉ cho tôi đi qua khu cửa hàng bán đồ gia dụng mà nơi đó từng là phòng nhảy thời bà còn con gái. Thỉnh thoảng lại bảo tôi đi chầm chậm trước một tòa nhà, một góc phố, rồi lặng lẽ nhìn vào bóng tối, rồi bà im lặng.

Khi những ánh nắng ban mai đang lấp ló phía chân trời, bà bỗng nói “Tôi đã mệt. Chúng ta hãy đi bây giờ”. Chúng tôi đến địa chỉ mà bà đưa cho tôi trước đó. Đó là một ngôi nhà an dưỡng có đường cho xe hơi vào tận cửa. Có hai người đi ra tới chiếc taxi. Họ tỏ vẻ đồng cảm và nhìn từng bước đi của bà. Chắc là họ đang chờ đợi người khách này.

Tôi mở khoang và lấy hành lý đưa đến cửa. Bà cụ đã ngồi trên xe lăn và hỏi “Tôi phải trả bao nhiêu?” và tay thì lần ví. “Tôi không lấy tiền của cụ”. “Anh cũng phải kiếm sống chứ”, bà nói. “Sẽ có những hành khách khác giúp tôi kiếm tiền”, tôi nhẹ nhàng.

Không nghĩ ngợi, tôi ôm lấy cụ và cụ cũng ôm tôi rất chặt. “Anh đã giúp cho bà già một khoảnh khắc đầy niềm vui”. “Xin cảm ơn”. Tôi nắm chặt tay cụ và đi trong bóng mờ ảo của buổi sương sớm.

Phía sau, cửa đã đóng lại. Tiếng động của cửa vang lên như khép lại một cuộc sống của ai đó. Trong đêm đó, tôi không đón thêm khách nào. Tôi lái xe đi trong vô định và nghĩ ngợi. Ngày hôm đó, tôi gần như không nói gì.

Nếu cụ già đó gặp một cha lái xe cau có hay anh chàng thiếu kiên nhẫn thì sẽ sao đây? Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi không muốn chở khách, nhấn còi một cái rồi bỏ đi. Nếu như thế thì tôi chẳng làm gì có ý nghĩa trong cuộc đời này.

Chúng ta thường nghĩ rằng cuộc đời có nhiều khoảnh khắc lớn lao. Nhưng khoảnh khắc lớn lao ấy lại đến vào khi ta không chờ đợi, đôi khi được khỏa lấp và rơi vào lúc người khác lại cho là rất nhỏ.

Người ta có thể không nhớ chính xác bạn đã làm gì, bạn đã nói ra sao. Nhưng họ luôn nhớ là bạn đã giúp mang lại những cảm giác hay ấn tượng sâu sắc trong cuộc đời.

Có thể, bạn chẳng có được điều mầu nhiệm lớn nào trong mười ngày nếu gửi bài viết này cho 10 người khác. Nhưng bạn có thể giúp cho thế giới nhỏ bé trở nên yêu thương và đồng loại thêm lòng trắc ẩn bằng cách tiếp tục gửi bài viết này đi.

Tác giả: Vô Danh. sưu tầm trên internet.
Nguồn: http://hieuminh.org/2010/10/01/8854/

The Cab Driver and the Old Lady

Twenty years ago, I drove a cab for a living.

When I arrived at 2:30 a.m., the building was dark except for a single light in a ground floor window. Under these circumstances, many drivers would just honk once or twice, wait a minute, then drive away.

But, I had seen too many impoverished people who depended on taxis as their only means of transportation. Unless a situation smelled of danger, I always went to the door. This passenger might be someone who needs my assistance, I reasoned to myself. So I walked to the door and knocked. “Just a minute”, answered a frail, elderly voice.

I could hear something being dragged across the floor. After a long pause, the door opened. A small woman in her 80′s stood before me. She was wearing a print dress and a pillbox hat with a veil pinned on it, like somebody out of a 1940s movie. By her side was a small nylon suitcase.

The apartment looked as if no one had lived in it for years. All the furniture was covered with sheets. There were no clocks on the walls, no knickknacks or utensils on the counters. In the corner was a cardboard box filled with photos and glassware. “Would you carry my bag out to the car?” she said.

I took the suitcase to the cab, then returned to assist the woman. She took my arm and we walked slowly toward the curb. She kept thanking me for my kindness. “It’s nothing”, I told her. “I just try to treat my passengers the way I would want my mother treated”. “Oh, you’re such a good boy”, she said.

When we got in the cab, she gave me an address, then asked, “Could you drive through downtown?” “It’s not the shortest way,” I answered quickly. “Oh, I don’t mind,” she said. “I’m in no hurry. I’m on my way to a hospice”. I looked in the rear-view mirror. Her eyes were glistening. “I don’t have any family left,” she continued. “The doctor says I don’t have very long.”

I quietly reached over and shut off the meter. “What route would you like me to take?” I asked.

For the next two hours, we drove through the city. She showed me the building where she had once worked as an elevator operator.

We drove through the neighbourhood where she and her husband had lived when they were newlyweds. She had me pull up in front of a furniture warehouse that had once been a ballroom where she had gone dancing as a girl. Sometimes she’d ask me to slow in front of a particular building or corner and would sit staring into the darkness, saying nothing.

As the first hint of sun was creasing the horizon, she suddenly said, “I’m tired. Let’s go now.” We drove in silence to the address she had given me. It was a low building, like a small convalescent home, with a driveway that passed under a portico. Two orderlies came out to the cab as soon as we pulled up. They were solicitous and intent, watching her every move. They must have been expecting her.

I opened the trunk and took the small suitcase to the door. The woman was already seated in a wheelchair. “How much do I owe you?” she asked, reaching into her purse. “Nothing,” I said. “You have to make a living,” she answered. “There are other passengers,” I responded.

Almost without thinking, I bent and gave her a hug. She held onto me tightly. “You gave an old woman a little moment of joy,” she said. “Thank you.” I squeezed her hand, then walked into the dim morning light.

Behind me, a door shut. It was the sound of the closing of a life. I didn’t pick up any more passengers that shift. I drove aimlessly lost in thought. For the rest of that day, I could hardly talk. What if that woman had gotten an angry driver, or one who was impatient to end his shift? What if I had refused to take the run, or had honked once, then driven away? On a quick review, I don’t think that I have done anything more important in my life.

We’re conditioned to think that our lives revolve around great moments. But great moments often catch us unaware-beautifully wrapped in what others may consider a small one.

PEOPLE MAY NOT REMEMBER EXACTLY WHAT ‘YOU DID, OR WHAT YOU SAID, ~BUT ~ THEY WILL ALWAYS REMEMBER HOW YOU MADE THEM FEEL.

You won’t get any big surprise in 10 days if you send it to ten people. But, you might help make the world a little kinder and more compassionate by sending it on.

Thank you, my friend….
alt

Read more http://dayvahoc.blogspot.com/2010/10/mot-cay-chuyen-song-ngu-cam-ong-do-hieu.html

FOODCROPS. HỌC MỖI NGẦY